Tất cả nhân viên có mặt trong phòng họp chăm chú nhìn từng động tác vẽ, từng biểu cảm của Ngôn Mẫn đến thờ người ra.

Bạn đang xem: Mình lại cưới nhau nhé anh xã

Bọn họ nhìn thấy cô cười, có đôi Lúc ánh mắt lại tràn ngập nhớ nhung, có đôi Khi nét bút khựng lại một giây liền tiếp tục vẽ... tất cả như một bức ttinh ma sinch động cứ liên tục di chuyển trước mắt bọn họ.

đôi mươi phút sau, Ngôn Mẫn dừng bút, liền phát hiện mọi người nhìn cô chằm chằm như muốn chọc thủng cô, ngay lập tức lập tức hắng một cái, lạnh lùng lên tiếng:


"Tất cả tập trung lên màn hình."

Xuất hiện trước mặt bọn họ là một bức phát thảo, cũng không thể gọi là phát thảo, mà phải gọi là một bức tnhãi nhép, một bức toắt con đẹp đến mê người.

Bọn họ chỉ thấy trân đó vẽ một chiếc sườn xám màu xanh lam, cổ áo theo phong cách thuần Trung Quốc, cao bo tròn ôm sát, được viền những dãi ren hoa màu trắng như những đốm mây đang trôi nổi trên bầu trời xanh, điểm tô trên thân áo là những hạt cườm nhỏ xinh màu trắng như những bông hoa tuyết đang rơi... Thật sự rất đẹp!

"Mọi người nhìn vào tác phẩm này và tác phẩm của mọi người, có biết cái mọi người thiếu là gì không? Là tình."

"..." Tình? Tình thì có liên quan tiền gì đến thiết kế.

"Mọi người chỉ biết cầm bút vẽ nên thiết kế, chứ không biết thể hiện cái tình của thiết kế đó. Mọi người có từng nghĩ người mặc thiết kế của mọi người sẽ cảm thấy như thế nào không? Là vừa ý tuyệt chê bai, là vui vẻ tốt bực dọc? Đó chính là cái tình của thiết kế."

"..."

"Khi tôi vẽ chiếc sườn xám này, tôi nghĩ đến một người, một người mà tôi kính trọng nhất, là mẹ của tôi."

"..."

"Tôi tưởng tượng khi mẹ tôi mặc chiếc áo này, bà sẽ mỉm cười nói với tôi rằng, mẹ rất thích. Mẹ tôi luôn đặt nặng nhiều vấn đề trên vai, tôi muốn bà cảm thấy nhẹ nhàng hơn, sẽ cười nhiều hơn khi mặc chiếc áo này của tôi."

"..."

"Xin lỗi trưởng phòng, chúng tôi sẽ cố gắng hơn."

Người mở đầu lên tiếng là Lục Minc Diệp, qua lần họp này, cô phát hiện vị trưởng phòng Ngôn này có nhiều điều để cô học tập nhiều hơn là đố kỵ. Có lẽ vị trí đó thích hợp với cô ấy hơn cô đi. Sau đó cả phòng họp liền vang lên tiếng xin lỗi của tất cả nhân viên đối với cô.

"Được rồi, chảy họp. Tôi mong mọi người cố gắng hơn."

................................................

Xem thêm: Bánh Mì Pate Nam Định - Bánh Mì Pate Chân Cầu Đò Quan Nam Định

Ngôn Mẫn xoay trở về phòng làm việc liền nhận được một cuộc điện thoại. Nhìn số điện thoại trên màn hình, chân mày lá liễu của Ngôn Mẫn nhíu chặt lại rồi dãn ra, sau đó liền bắt máy:

"Alo, Ngôn Mẫn nghe!"

"Alo, Mẫn Mẫn, anh muốn gặp em!"

"Bách tổng, hợp đồng có việc gì sao?

"..." Bách tổng, cô luôn gọi anh xa cách như vậy.

"Nếu hợp đồng có gì sai sót, xin Bách tổng liên hệ với trợ lý của tôi. Cô ấy sẽ sửa lại hợp đồng theo ý của quý công ty."