Cô chẳng biết mình chiêm bao man bao thọ nữa. Chỉ biết thời điểm tỉnh giấc dậy cô thấy bản thân không thể nằm tại vị trí chống cấp cho cứu vớt nữa nhưng giống như vẫn nằm tại vị trí chống VIPhường của bệnh viện. Thấy tay cô vẫn còn đang truyền nước. Đầu thì nặng trịch, mồm thì đắng, trong cổ họng thì thô hết. Nuốt nước bọt bong bóng cũng đau nhức. Cô nỗ lực chú ý bao phủ xem gồm ai không thì thấy Quân đang ngồi cạnh cô. Quân quan sát cô mỉm mỉm cười. Cô lừng chừng cthị xã gì vẫn xảy ra, sao Quân lại sinh sống đây? Chưa kịp hỏi thì Quân lên tiếng:

– Tỉnh rồi hả cô nhỏ xíu. Anh và Bảo lo mang lại em lắm đó.

Bạn đang xem: Người phụ nữ có một đời chồng ấy chính là vợ tôi

– Sao anh lại sinh hoạt đây?

– Lúc em đã nằm ở cơ sở y tế Cần Thơ anh cùng Bảo xuống đón em về.

– Vậy chang anh biết em làm việc dưới đó?

– Vân nói là thấy em bi đát, thấy em khóc hoài mà ngần ngừ vì chưng sao. Rồi em bắt đầu sốt phải vào viện nên khôn cùng lo. Không thấy em sút sốt cơ mà ở dưới hoài cũng bất ổn. Thấy Smartphone em tắt nguồn nên msinh sống lên tính call cho đơn vị em thì Bảo Call đến phải bắt đầu nói em đang bên dưới đó.

– Xin lỗi đã có tác dụng anh lo ngại.

– Em đừng bao gồm nnơi bắt đầu vậy. Lần sau ko được vứt đi như vậy, nghe không?

– Dạ!

– Em đói không?

– Dạ đói. Em khát nữa.

– Em ngóng chút ít nha, Bảo tải cháo về tiếng.

– Dạ.

Nói rồi Quân mang mang đến cô ly nước, đỡ cô ngồi dậy uống. Mà nãy giờ đồng hồ cô cũng vướng mắc, Quân ở chỗ này chắc hẳn rằng anh ta cũng trở thành biết mà lại tại sao ko thấy anh ta đâu? Thì ra là anh ta đi cài đặt cháo cho cô. Cô do dự buộc phải phải nhìn thấy sao với anh ta khi cô tự nhiên vứt đi nhỏng vậy? Rồi thấy anh ta lao vào cô vừa mừng vừa lo. Thật ra khi cô đi, cô ghi nhớ mang đến anh ta rất nhiều. Nhớ đến kỉ niệm cơ mà cô với anh ta gồm. Đã loại bỏ rồi cơ mà vẫn còn lưu giữ anh ta mang đến domain authority diết như vậy. Chắc chắc rằng anh ta đang ngự trị trong trái tyên ổn cô rồi phải cô mới đau lòng như vậy. Nhìn khuôn mặt hốc hác của anh ấy ta cô chua xót. Chỉ ý muốn nhào ngoài nệm ôm anh ta một cái mang lại vơi đi từng nào nỗi nhớ kiềm nén trong tâm địa.

Msống đất nước hình chữ S Ngày Nay, coi nhiều hình ảnh hơn >

Nước đôi mắt lại rơi. Anh ta thấy vậy auto đem khăn giấy vệ sinh nước mắt mang đến cô, rồi nói:

– Em tỉnh giấc rồi hả? Ăn cháo nghen tuông.

Thấy anh ta nói nlỗi không tồn tại chuyện gì xảy ra, có tác dụng cô thấy gồm lỗi thừa. Tại sao lại tốt với cô sau khoản thời gian cô làm cho anh ta nhức lòng như vậy? Anh ta rước cháo ra đến bên chóng dịch đút mang đến cô ăn uống. Rồi Quân lên tiếng:

– Em ráng ăn rồi nghỉ ngơi cho lại mức độ nha. Anh về đơn vị bao gồm Việc. lúc làm sao xong xuôi câu hỏi anh trở về.

– Dạ. Cám ơn anh.

Nói rồi Quân con quay ra nói cùng với anh ta:

– Mày nghỉ ngơi lại quan tâm Linc, tao về công ty giải quyết câu hỏi trên đây.

– Ừ.

Quân đi rồi anh ta tảo qua nâng cô ngồi dậy rồi đút cháo đến cô nạp năng lượng. Tuyệt nhiên ko nói gì về cthị trấn cô bỏ đi, đã vậy còn chăm sóc cô rất tinh tế. Người ta thì vừa đi vừa khóc còn cô thì “vừa ăn vừa khóc”, thấgiống ý như là trẻ em vượt xá.

– Cthị xã vừa rồi em…

– Ăn đi nè. Người em còn yếu hèn lắm, cụ ăn uống cho lại sức nha.

Anh ta quán triệt cô nói thêm nhưng quan sát cô chăm sóc. Ăn xong cô nằm ngủ, thấy anh ta tội quá cô lại thấy đau lòng. Chắc kiếp trước anh ta nợ cô thì nên nên kiếp này yêu cầu trả nợ đến cô. Ôi sao tín đồ bọn ông này lại khía cạnh đến vậy? Càng làm cho cảm giác phạm tội trong cô dơ lên.

– Anh nè? Em xin lỗi.

– Chuyện đặc biệt quan trọng tốt nhất cùng với anh bây chừ là em khỏe khoắn lại thôi. Còn cthị xã khác anh không quan tâm. Ăn xong xuôi em ngủ mặt khác đi mang đến mau khỏe mạnh.

– Nhưng mà lại em…

– Không nói nữa, nghỉ ngơi đi cô bé. Coi em ntrần, tín đồ bé lắm đó.

Nhìn lại cô new thấy tuồng như mình giảm kí. Từ dịp nằm viện tới giờ đồng hồ cô ăn hết sức ít, có ăn cũng chỉ ăn uống cháo thôi, truyền nước thì nhiều. Miệng thời điểm nào cũng khô với đắng nghét, ăn uống cháo cũng không vô nữa. Cô lại thấy sự ấm cúng ngơi nghỉ anh ta phủ rộng khiến cho cô thấy hạnh phúc và thoải mái không ít. Rồi cô lại thà hiếp đi bởi vì mệt mỏi.

Cô nằm viện gần cả tuần, anh ta nghỉ ngơi khám đa khoa quan tâm mang đến cô, về tối thì ngủ lại. Có lúc anh ta giúp cô lau fan. Biết là đã có lần thấy cơ thể của cô ấy tuy nhiên cô vẫn thấy hổ thẹn đề nghị cô khước từ. Anh ta thì không chịu cố định bắt buộc vệ sinh fan đến cô bắt đầu được. Chỉ đông đảo thời gian chũm đồ vật thì cô new trường đoản cú cầm. Quân thì ngày nào hoàn thành Việc cũng ghé thăm khám đa khoa rỉ tai cùng với cô đến đỡ bi tráng. Quân cho thì anh ta tnhóc con thủ về cửa hàng xử lý quá trình. Cứ đọng thế nhị fan vắt phiên nhau chăm lo cho cô.

Nhiều tối cô thấy anh ta thức khuya làm việc, quan sát anh ta cặm cụi làm mà lại cô xót xa tuy thế lại không thể làm cái gi. Chỉ biết nằm quan sát bất lực rồi cứ nuốm nước đôi mắt tuôn ra không ngăn uống được. Anh ta nghe tiếng cô khóc lại mang đến mặt cô hôn cô, lau nước mắt mang lại cô. Anh ta càng quyên tâm, càng quan tâm mang lại cô thì cô lại càng khóc to. Tại sao cô lại làm cho những người bầy ông này yêu cầu băn khoăn lo lắng đến cô nhiều vậy chứ? Tại sao cô ko đồng ý cảm tình của anh ấy ta đi nhưng cứ phải kê bản thân với anh ta vào tình vậy nặng nề xử nlỗi vậy? Rồi có tác dụng cho tất cả hai bắt buộc đau đớn, dằn lặt vặt. Cô từ hứa hẹn sau đây vẫn bù đắp cho người bầy ông này bắt đầu được, anh ta xứng danh nhận được điều xuất sắc đẹp mắt nhưng.

Hôm anh ta về đơn vị Quân ở lại truyện trò với cô, cô nói:

– Quân nè?

– Sao em?

– Cám ơn anh cùng anh Bảo vẫn chăm sóc mang lại em.

– Em khờ quá. Sao bắt buộc cám ơn. Chăm sóc em là nhiệm vụ của anh ý cùng Bảo mà lại.

– Em thấy bản thân có lỗi thừa.

– Em nỗ lực khỏe thì anh với Bảo bắt đầu yên ổn chổ chính giữa.

– Chắc em làm cho nhị fan lo ngại lắm nên không?

– Lúc em đi, về tối Bảo về nhà ko thấy em nhưng mà thấy Tkiểm tra My ở nhà là nó nhỏng tín đồ điên vậy. Đi tìm kiếm em xuyên suốt mấy ngày. Nó chẳng ảm đạm ăn uống, Gọi điện mang lại em ngần ngừ bao nhiêu lần nhưng mà ko được. Nó cấp thiết tập trung vào quá trình nên anh yêu cầu cố kỉnh nó xử lý. Từ kia mang đến giờ đồng hồ anh chưa khi nào thấy nó điều này. Lần Tkiểm tra My loại bỏ nó chỉ ít nói hơn thôi chứ đọng không phải như lần này. Từ lúc chạm chán em anh thấy nó nô nức rộng nhiều. Nó yêu em các lắm đó, em đừng bỏ đi điều này nữa. Có gì thì em cđọng thổ lộ rồi cùng cả nhà giải quyết, đừng trường đoản cú bản thân gánh Chịu như vậy.

– Em xin lỗi. Em thấy mình ích kỉ quá, chỉ nghĩ mang đến bản thân mà không cho là mang lại cảm thấy của hầu hết bạn bao quanh.

– Em đừng từ bỏ trách nát mình. Do em lo cho những người khác nhiều hơn nữa bản thân em thôi.

– Vậy Trà Mgiống hệt rồi?

– Bảo xua đuổi cô ta đi rồi.

– Em thấy cô ấy tội lắm. Cô ấy nói còn yêu anh Bảo nhiều lắm buộc phải em ko nỡ.

– Sao em khờ quá. Cô ấy nói sao em cũng tin hả?

– Là sao?

– Chắc cô ta suy nghĩ Bảo còn yêu cô ta buộc phải cô ta về là mong mỏi moi thêm tiền từ Bảo đó. Cái thẻ bank em chuyển mang lại cô ta, cô ta đang rút ít hết tiền rồi. Anh không thấy ai mà lại nnơi bắt đầu nlỗi em. Đưa cho những người ta thẻ hơn nữa gửi luôn password chứ đọng. Bảo nói ví như cô ấy không đi khỏi bên thì đã kiện cô ấy. Một tỷ cô ta đem, Bảo nói sẽ là số tiền cuối cùng Bảo gửi mang lại cô ta vị trung thành cũ. Anh không lúc nào lại thấy Bảo cương cứng quyết cùng với cô ta điều đó.

Giờ cô bắt đầu biết trong thẻ bank bao gồm một tỷ. Mà sao anh ta đưa nhiều vậy? Tiền sinc hoạt cũng tốn kỉm thiệt dẫu vậy một tỷ là vô số. Thu nhập cả năm của cô ấy cũng không tới một tỷ. Không cần sử dụng mang lại tiền của anh ấy ta là một sáng suốt. Lỡ đâu tất cả cthị trấn gì anh ta cơ mà đòi lại làm sao cơ mà gồm đầy đủ chi phí cơ mà trả chứ đọng. Chắc là do cô lo xa rồi, chú ý anh ta đâu riêng gì là loại bạn điều này. Thấy anh ta quan tâm đến cô điều này cô biết anh ta yêu cô nhiều lắm, nên Chắn chắn không tồn tại cthị trấn đã đòi lại tiền đâu. Điên thật cơ mà, toàn suy nghĩ lộn xộn không hà. Chắc dư âm của mấy những năm trước vẫn tồn tại quá. Há…há…

– Là sao em ko hiểu? Tại sao lại khiếu nại cô ấy chứ?

– Hồi trước cô ta đem tài chính thằng Bảo, đó là tiền mang lại dự án công trình chủ thể. Cô ta làm cho sách vở rồi đem số tiền kia biến đổi đi với những người không giống. Nghe nói là giờ hết tiền với bị fan ta bỏ bắt buộc cô ta quay trở lại. Nếu cơ mà khiếu nại cô ta rất có thể sống tầy bởi vì tội chiếm phần đoạt tài sản.

– Ttránh. Thiệt hả? Sao cô ấy nói cùng với em cô ấy còn yêu anh Bảo đề nghị new trở về mà. Nếu anh Bảo cùng với cô ấy cưới nhau thì cô ấy đâu thiếu hụt chi phí mà lại buộc phải lấy chứ đọng.

– Tại vày cô ta đâu gồm yêu thương thằng Bảo.

– Hả? Sao kì vậy?

– Sau này anh cùng với Bảo bắt đầu biết cơ hội thân quen Bảo cô ta đang tất cả người yêu rồi. Lúc đó Bảo yêu cô ta vượt bắt buộc không nghi hoặc gì không còn. Anh thấy cô ta đối xử xuất sắc cùng với Bảo với góp Bảo không hề ít nên anh cũng nghĩ cô ấy yêu Bảo thật lòng.

– Nhìn cô ấy hiền hậu vượt ttách sao lại vậy được. Em thấy cô ấy nói như thực lòng.

– Vậy phải anh mới nói em khờ, cô ta nói gì cũng tin. Cô ta là tín đồ những mưu mô lắm. Nhìn bề ngoài em ngần ngừ được đâu.

– Phải chi cô ấy thiệt lòng với anh Bảo kiên cố giờ nhị fan phải mấy đứa con rồi hén.

– Cái gì vậy ttránh. Anh thiếu hiểu biết nổi em luôn, tiếng còn nói được câu đó nữa hả cô bé nhỏ.

– Thì em nói vậy thôi, chứ đọng nếu là việc thiệt thì giờ em đâu ở trên đây mà nói cùng với anh chứ.

– Thiệt khoanh tay em luôn. Thằng Bảo suôn sẻ lắm bắt đầu gặp gỡ được em đó.

– May mắn đâu chẳng thấy nhưng em toàn thấy xui thì gồm. Chỉ thấy xuyên suốt ngày lo lắng cho em. Anh là bạn anh Bảo cần em thấy anh xui lây luôn luôn.

– Trời ơi. Anh thảm bại em luôn.

– Hì…hì…

Cô tự trách nát bản thân sao hấp tấp vội vàng thừa, già đầu rồi mà lại suy nghĩ ko chín chắn bao gồm Khi thua kém cả một đứa bắt đầu mập. Tưởng giúp anh ta ai ngờ lại khiến cho anh ta đau lòng rộng. Lúc trọng điểm sự cùng với anh ta về Tthẩm tra My cô biết là Tthẩm tra My rước chi phí rồi phải cũng không thích hỏi thêm không ít. Sợ nhắc tới cthị xã cũ lại làm cho anh ta đau lòng. Giờ nghĩ về lại anh ta cũng các nỗi khổ, chắc hẳn sợ cô lo ngại đề xuất anh ta không muốn nói ra. Tự nhiên cô thấy tmùi hương anh ta thừa. Cảm giác lầm lỗi sao ý. Thông thường cô nghĩ thấy bản thân không xứng đáng với tình yêu anh ta giành cho cô.

Hôm sau cô được xuất viện ra về. Anh ta dìu cô về phòng anh ta, cô ngạc nhiên hỏi:

– Sao lại qua phòng anh?

Anh ta hôn lên trán cô rồi nói:

– Từ nay em vẫn ngủ cùng với anh.

– Không được.

– Không được cũng buộc phải được, chớ có cứng đầu nữa.

Nói rồi anh ta bế cô vào phòng, thanh thanh đặt cô lên chóng anh ta. Rồi nằm ngoài chú ý cô mê say.

– Sao quan sát em dữ vậy?

– Nhìn coi người yêu anh sứt mẻ nơi nào nhằm anh bù đắp nơi đó chứ?

– Dẻo mồm. Em xin lỗi đang có tác dụng anh lo ngại.

– Giờ em làm việc bên anh là anh thấy yên trọng tâm rồi. Lần sau chớ bỏ anh đi những điều đó được không? Em biết anh về bên không có em anh lo lắm không?

– Em xin lỗi.

– Lúc đó anh đang vô cùng hại, sợ sẽ mất em một lần tiếp nữa. Càng tuyệt vọng hơn Lúc search em ko thấy, Điện thoại tư vấn điện cũng không được.

– Lúc em đi, em cực kỳ ghi nhớ anh. Em thấy bản thân tệ quá, chỉ biết nghĩ cho bạn mà không cho là mang lại anh, nhằm anh bắt buộc băn khoăn lo lắng những những điều đó.

– Vậy phải giờ anh sẽ không còn nhằm em tất cả thời cơ ra khỏi anh đâu.

– Giờ anh bao gồm đuổi em cũng không đi.

– Nhớ nha.

Nói rồi anh ta ôm cô vào lòng, hít lấy mùi hương thơm tóc cô (thật ra mấy ngày ko gội phải hôi lắm, hihi…). Cả hai nằm yên để cảm giác khá nóng của nhau.

– Thôi em nghỉ đến khỏe khoắn đi anh xuống đun nấu cháo mang lại em nạp năng lượng.

– Thôi thổi nấu gì khác nạp năng lượng đi, nạp năng lượng cháo hoài ngán thừa à.

– Tuân lệnh vk yêu thương.

– Ai là vợ anh hả?

– Em chđọng ai.

– Hứ đọng.

– Đợi anh chút.

– Sao vậy anh?

Anh ta mang đến bên học bàn kéo ra một vỏ hộp tiến thưởng nhỏ tuổi. Rồi nói:

– tặng kèm em?

– Cái gì vậy?

– Em mở ra xem đi.

Mngơi nghỉ ra cô thấy một tua dây chuyền vô cùng rất đẹp. Từ đó mang lại tiếng bên cạnh người mẹ cô cài đặt đến cô một tua dây chuyền sản xuất từ hồi cô còn học tập lớp 12 đến giờ đồng hồ thì không ai khuyến mãi mang đến cô. Mà cô cũng tương đối ít treo trang sức. Ngoài đồng hồ đeo tay là vật dụng bất ly thân thì cô không treo dây chuyền sản xuất, nhẫn, rung lắc tay, trong cả bông tai ai cũng không. Giờ anh ta tặng kèm cô khiến cho cô không khỏi xúc động.

– Đẹp thừa. Cám ơn anh.

– Để anh treo đến em. Anh mua từ rất lâu rồi mong Tặng em mà chưa xuất hiện thời gian. Giờ em về rồi, anh phải Tặng Kèm đến em mới được.

Đeo dây chuyền đến cô xong xuôi anh ta trở lại dưới lầu làm bếp mang đến cô nạp năng lượng. Cô nằm trên giường giờ mới để ý chống anh ta. Mang tiếng ở đây chứ cô chưa bao giờ làm sao lao vào chống anh ta hết. Dọn dẹp vật phẩm cô cũng chừa chống anh ta lại. Vì cô không muốn vào vùng riêng rẽ bốn của anh ý ta. Cnạp năng lượng chống mang đậm phong thái phương thơm Tây. Mọi đồ vật vào phòng cực kỳ ngăn nắp, té ra anh ta cũng là 1 trong những tín đồ gọn gàng như vậy. Cô có thể cảm giác được hơi ấm lũ ông tràn ngập trong căn uống phòng. Cô biết cô đang yêu thương fan bầy ông này tương đối nhiều cùng cô cũng hoàn toàn có thể cảm nhận được tình thương anh ta giành riêng cho cô những thế nào. Cô thấy niềm hạnh phúc.

Sau khi cô đang khỏe khoắn hẳn. Nguyên Bảo nói sẽ dẫn cô đi ăn uống tiệc và chạm chán một vài người bạn bè của anh ý. Từ kia mang lại giờ cô không bao giờ chạm chán các bạn của Nguyên ổn Bảo quanh đó Quân. Hôm kia cô diện một dòng đầm xòe công sở màu sắc hồng nphân tử. Lần này cô ko với giầy gót cao nữa nhưng sở hữu đôi giầy búp bê bết color Đen. Cô đeo tua dây chuyền nhưng Nguyên ổn Bảo tặng ngay cô nó vô cùng tương xứng với mẫu váy nhưng mà cô đang mặc. Trông cô nhỏng một nàng công chúa bước ra trường đoản cú truyện cổ tích (khá từ bỏ tin).

Đến vị trí té ra chính là khuôn viên của một nhà hàng quán ăn sang trọng ở gần sông Sài Thành. Cô thấy hồ hết sản phẩm công nghệ tô điểm thật là đẹp nhất cùng lung linh. Nào là hoa, rồi đồ ăn, rồi bàn và ghế xếp hai bên, một sân khấu nhỏ chính giữa. Nhìn toàn diện chủ yếu là màu xanh lá pha chút white color. Mà cô cực kỳ đam mê blue color lá, vì thế chú ý sao mà lại đáng yêu và dễ thương vắt. Giống nlỗi cô dễ thấy bên trên phim vậy. Có khắp cơ thể quay phim cùng với chụp ảnh nữa. Không biết là tiệc gì mà cô thấy có vẻ như long trọng vượt đề nghị cô thấy run. Cô thấy một nhóm người đang ngơi nghỉ kia chắc là bạn Nguim Bảo, có cả Quân nữa. Ai cũng khoác áo vest, đầm khôn xiết thanh lịch và quý phái. Mọi fan phần nhiều quan sát cô và Ngulặng Bảo cười cợt và vỗ tay. Cô quá bất ngờ phân vân sao lại như thế mới hỏi Nguim Bảo:

– Sao hầu hết người vỗ tay vậy anh?

– Mọi tín đồ mừng đón em với anh kia.

– Sao lại vậy?

– Em băn khoăn lo lắng hả? Hay đi mặt một người đẹp trai, tư thế như anh nên em mất sáng sủa chứ đọng gì.

– Tự tin thái thừa. Vậy anh đứng xa em ra à.

– Anh giỡn nhưng.

Ngulặng Bảo chú ý cô đầy yêu tmùi hương rồi cầm tay cô bước tiến, gần như người càng vỗ tay lớn hơn. Nguim Bảo dẫn cô mang đến nơi Sảnh khấu nhỏ dại ngay sát lẵng hoa liền kề ngay gần nơi sản phẩm ghế. Mọi fan lúc này đổ dồn vào cô với Nguim Bảo, con quay phlặng chụp hình thường xuyên. Cô biết tiệc này là Nguim Bảo dành cho cô. Đột nhiên Nguyên ổn Bảo quỳ xuống rồi di động cô nói:

– Làm vk anh nhé?

Thấy bàn tay Ngulặng Bảo run run, chắc chắn Nguyên ổn Bảo cũng đang hồi hộp như cô. Mà bàn tay cô cũng lạnh ngắt nãy giờ đồng hồ. Cô thì hết sức bất thần ko nghĩ rằng Nguyên ổn Bảo lại cầu hôn cô thơ mộng những điều đó. Cô chú ý Nguim Bảo không chớp, cảm hứng niềm hạnh phúc kéo lên, rồi nước đôi mắt rơi xuống. Giọt nước đôi mắt hạnh phúc, cô hay mộng đè nhỏng có ai đã đến. Quay qua chú ý cô giật bản thân trong khi thấy Ngulặng Long đã đứng ko kể chuyển đến Nguyên Bảo cái nhẫn. Nguim Long quan sát cô mỉm cười nữ tính, cô lừng chừng nói gì, chỉ biết mình đi từ bất thần này cho đến bất thần khác.

Cô nhìn Ngulặng Bảo cười cợt dìu dịu rồi nói:

– Dạ.

Rồi Nguyên ổn Bảo treo nhẫn vào tay cô. Mọi bạn lúc này lại ban đầu reo hò và vỗ tay hưởng ứng. Cô chưa lúc nào nghĩ về mình sẽ tiến hành cầu hôn ở một địa điểm lãng mạn như vào phim cố này. Cô không tả không còn được niềm hạnh phúc tăng trào trong tâm. Rồi Nguim Bảo vực dậy để lên môi cô nụ hôn say mê. Cô cũng đắm chìm trong nụ hôn đó. Cả nhị chú ý nhau niềm hạnh phúc. Mọi bạn nâng ly chúc mừng cho cô với Ngulặng Bảo.

Cả buổi tiệc cô lâng lâng trong niềm sung sướng bắt buộc cũng chưa có cơ hội hỏi Nguyên Long về bao giờ. Ăn tiệc xong, Nguim Bảo chở cô với Nguim Long về, từ bây giờ cô new hỏi Nguyên ổn Long.

– Em về khi nào vậy?

– Em bắt đầu về chiều.

– Sao ko báo chị ra đón.

– Em ý muốn tạo nên chị sự bất thần mà.

– Em về lâu không?

– Một tuần.

– Ngulặng Long về mang nhẫn mang đến anh để cầu hôn em đó.

– Thật sao? Cám ơn em. Cho chị ôm em một chiếc nào? Nhớ em thừa.

– Nè. Có anh ở chỗ này mà ôm tín đồ khác là sao?

– Kệ anh chứ đọng. Mà Nguyên Long là em anh nhưng, tất cả nhiêu cũng ghen à. Phải không Nguim Long?

– Dạ.

Ngulặng Long vẫn nhìn cô mỉm cười trìu thích. Rồi cô ôm Nguyên Long thật chặt. Ngulặng Long là một trong bạn hết sức quan trọng đặc biệt với cô. Nhờ Nguim Long mà cô với Nguyên Bảo new rất có thể mang lại cùng nhau. Vậy là Ngulặng Bảo vẫn gồm ý định mong mỏi cầu hôn cô rồi, cầm cố nhưng mà cô còn thiếu tín nhiệm vào cảm tình Nguyên ổn Bảo giành riêng cho mình. Cô thiệt là khù khờ mà.

– Trong khi đi dạo này chị tí hon lắm đó? Sở anh hai ko âu yếm cho chị sao?

– Ừ, ảnh nạt chị không à. Em xử hình họa góp chị đi.

Nói rồi cô chú ý Nguyên ổn Bảo mỉm cười, không gian hưng phấn tràn trề. Nguim Long nói khôn cùng nhớ món nạp năng lượng đất nước hình chữ S yêu cầu một tuần lễ sinh hoạt đất nước hình chữ S cô cùng Nguyên ổn Long đi siêu thị nhà hàng không ít món. Thích gì là nhị mẹ lại đi nạp năng lượng. Từ hôm Nguyên ổn Bảo cầu hôn, rộng cha mon sau Nguyên ổn Bảo nói ba người mẹ đang về ndự trù cthị xã cưới xin. Cô chau ngươi nói:

– Khỏi cưới được không? Đăng kí kết thân được rồi.

Nhưng Ngulặng Bảo ko Chịu đựng. Gõ vơi vào ngán cô rồi nói:

– Anh hy vọng quang minh chính đại cưới em làm vk. Hãy quăng quật thừa khứ đọng qua 1 bên đi, bản thân sống vị tương lai nhưng. Cưới ngừng sinh cho anh một bè bạn nhỏ nha?

– Làm như heo nhưng mà sinc một bầy nghe khiếp quá.

Rồi Ngulặng Bảo phá lên cười. Sau Lúc tía người mẹ Nguyên ổn Bảo về nước, nhì chưng xin phxay cô được xuống gặp gỡ mái ấm gia đình cô để thủ thỉ. Bố người mẹ cô cũng chỉ mong cô sinh sống niềm hạnh phúc là cha mẹ thấy an lòng đề xuất ko phản đối và vị phụ huynh luôn kính trọng rất nhiều đưa ra quyết định của cô ấy. Mẹ Nguim Bảo cám ơn cô bởi đã hỗ trợ Nguim Bảo tra cứu thấy niềm hạnh phúc.

Cuối cùng thì một đám hỏi linh đình cũng diễn ra dưới sự chúc mừng của 2 bên mái ấm gia đình và bạn bè. Sau khi cưới cô cùng Ngulặng Bảo tận hưởng tuần trăng phương diện ngơi nghỉ TP Đà Nẵng. Ngulặng Bảo mong muốn dẫn cô đi Nhật hưởng trọn tuần trăng mật bởi Nguyên ổn Bảo biết cô khôn xiết ham mê nước Nhật, cơ mà cô không chịu đựng. Một phần vị ko có khá nhiều thời hạn cùng phần không giống còn các câu hỏi để triển khai buộc phải cô chỉ chọn TP. Đà Nẵng. Đêm tân hôn Nguyên Bảo nói:

– Sau từng nào ngày chờ đợi ở đầu cuối anh cũng rất được làm người bầy ông của em rồi.

– Anh vui vậy sao?

– Sao ko vui được chứ? Sở em ko vui sao?

– Có chứ. Nếu ko thì em đâu làm vợ anh.

– Anh yêu thương em những lắm.

– Em cũng như vậy.

Đêm tân hôn ra mắt rất là ngọt ngào và lắng đọng vày nó giải hòa bao nhiêu kiềm nén của cả nhì vào một thời hạn dài. Nghĩ lại cũng hơi khắc chế thiệt, hihi… Cthị xã cô băn khoăn lo lắng hiện nay tuyệt nhất là câu hỏi cô phệ tuổi sẽ trở ngại trong việc khó có thai. Nhưng bất ngờ hơn nhị tháng sau ngày cưới thì cô bám bầu. Lúc thấy khiếp nguyệt không ra cô cũng nghi yêu cầu mới lấy que test tnhì test, cố kỉnh que test tnhì cơ mà tay cô run lên lập cập. Cô và Ngulặng Bảo khôn cùng mong đợi chuyện có nhỏ đề nghị cô ko tránh khỏi hồi hộp. khi mở ra nhì vạch cô không đủ can đảm tin vào mắt bản thân nữa. Cô sợ không đúng phải cô thử thêm nữa, vẫn hai vun. Cô ao ước báo ngay lập tức mang lại Ngulặng Bảo biết ngay tức khắc cơ mà cố gắng kềm chế lại để chiều Nguim Bảo đi làm về khiến cho anh bất thần. Chiều Nguim Bảo đi làm việc về cô kéo Nguyên ổn Bảo vào phòng và chuyển que test tnhị đến anh xem. Nguyên ổn Bảo hét lên vui mắt rồi bế cô lên hôn rước hôn nhằm.

– Em xuất sắc thừa. Vậy là anh được làm ba rồi. Cám ơn vợ của anh ý nhiều lắm.

Cô mỉm cười nhìn người bọn ông của mình sẽ hạnh phúc. Chưa lúc nào cô thấy Nguyên Bảo vui như thế. Cô cũng như vậy, thèm khát được thiết kế bà mẹ trong cô vẫn thành lúc này. Một thiếu nữ sắp tới bước qua tuổi 38 của cuộc sống như cô thì thiên chức được làm chị em luôn luôn rực rỡ kinh hoàng. Rồi cô và Nguyên Bảo niềm hạnh phúc đón đợi người con đầu lòng Thành lập và hoạt động, một bé xíu trai kháu khỉnh quan sát siêu tương tự Nguyên Bảo, chỉ bao gồm nụ cười tươi là kiểu như cô. Cô và Nguyên Bảo đánh tên nhỏ là Nguim Đăng.

Ngày cô mới sinh Ngulặng Đăng thì Nguyên ổn Long tất cả điện thoại tư vấn năng lượng điện chúc mừng và xin phnghiền cô với Ngulặng Bảo dấn Nguim Đăng có tác dụng con. Cô với Nguyên ổn Bảo đồng ý, vày cô biết Ngulặng Long đang yêu thương thương Nguyên Đăng nhỏng cô cùng Ngulặng Bảo vậy. Cô thì thầm cảm ơn Nguim Long đã giúp cô tra cứu thấy hạnh phúc. Nếu không có sự tình cờ đó thì chắc rằng bây chừ cô vẫn ở vậy một mình cũng đề nghị.

Xem thêm: Các Thế Khai Cuộc Trong Cờ Tướng Với 10 Thế Cờ Hay, Các Thế Khai Cuộc Cờ Tướng Hay Nhất Biến Hóa Nhất

Từ Lúc cô sinc, Nguyên Bảo bao gồm mướn một fan góp câu hỏi. Hằng ngày làm bếp nạp năng lượng, giặt thiết bị, quan tâm vật phẩm để cô có thời gian quan tâm nhỏ với nghỉ ngơi. Còn Ngulặng Bảo sau khoản thời gian đi làm về là chăm sóc đến cô cùng bé. Cô thấy niềm hạnh phúc cùng với cuộc sống bây giờ. Đó cũng là điều mà cô vẫn mong chờ tự rất mất thời gian. Một fan ông xã thông thường tbỏ và hầu như đứa con kháu khỉnh khỉnh. Vậy là cô đã không lựa chọn nhầm bạn nhằm cùng mình đi hết quãng đời sót lại ít nhất là cho tới thời điểm này. Cô quan sát anh mỉm cười hạnh phúc. Thấy cuộc đời bản thân giống hệt như mẩu chuyện cổ tích thời tân tiến vậy. Nhìn con trai đã chìm vào giấc ngủ cô thấy lòng bản thân bình an vượt đỗi.